TỔ QUỐC DANH DỰ TRÁCH NHIỆM

TỔ QUỐC lâm nguy nguyện dấn thân
Phục hồi DANH DỰ trả toàn dân
Mọi người TRÁCH NHIỆM chumg vai gánh
Dân Chủ, Tự Do quyết đoạt thành!


GIỌT LỆ và NỤ CƯỜI ...

Phan Lạc Phúc
22.04.2007


Hình: Cựu Thiếu Tướng Lê Minh Đảo.


Tuần qua được tin cựu Thiếu tướng Lê Minh Đảo tới Úc châu trong một chuyến viếng thăm vừa công tác vừa thân hữu. Xin "ông tướng" rộng lòng thứ lỗi, tôi dạo này già yếu, chậm chạp, 80 rồi còn gì nữa, ít dám đi ra ngoài nên không đến tham dự buổi nói chuyện của ông tướng được. Nhưng tôi lúc nào cũng hết sức trân trọng cái "tâm" của ông tướng đối với quân đội, đối với quê hương.

Riêng sự việc ông đem quân bản bộ Sư đoàn 18 đánh trận tử thủ cuối cùng tại Xuân Lộc đã minh chứng cho điều ấy. Nước sắp mất, nhà sắp tan, ai cũng lo chạy lấy thân, tình hình đã ở thế "cô quân tuyệt viện", ông tướng Lê Minh Đảo vẫn sẵn sàng đánh một trận "giải oan, rửa mặt" cho Quân đội. Lịch sử sắp sang trang, thế trận đã tàn và ông tướng Đảo vẫn có sẵn trực thăng C&C để dễ dàng bay ra hạm đội 7 ở biển Đông lánh nạn. Nhưng ông tướng đã tình nguyện không đi, anh em đã nghe lời mình tụ tập về đây đánh trận cuối cùng, bây giờ sao bỏ anh em cho được, chúng ta cùng ở lại, cùng chia vinh nhục với anh em. Huynh đệ chi binh đâu chỉ những lúc quyền cao, chức trọng, phải huynh đệ chi binh ngay những phút khốn cùng.

Ở lại, để rồi như mọi "ngụy quân, ngụy quyền" khác, kéo nhau đi "cải tạo". Người ta đi cải tạo 5 năm, 10 năm, ông tướng Đảo 17 năm mới được về. Ông thuộc diện cuối cùng được tha. Có lẽ người CS muốn nói rằng "Ông đã đánh trận cuối cho QL/VNCH, ông cũng là lứa tù cuối cùng được tha ra khỏi nhà tù cải tạo". Khi về thì nước mất đã đành, (xin lỗi đã động chạm đến chuyện riêng của ông) gia đình ông cũng tan tác mỗi người mỗi ngả. Ông không chỉ hơn chúng tôi về cấp bậc, ông hơn chúng tôi về sự khổ đau. Sự khổ đau làm lớn dậy con người.

Chúng tôi kính trọng ông vì lẽ đó. Ông tướng Lê Minh Đảo sang thăm Úc châu lần đầu năm 2000, tháng 10 thì phải. Trong một cuộc tọa đàm thân mật giữa anh em báo chí, truyền thông, chúng tôi có thưa với Thiếu tướng là anh em QĐ nói riêng, người miền Nam nói chung, được rửa mặt qua trận tử thủ cuối cùng Xuân Lộc. Ông cười cười nhưng lắc đầu mà nói: "Tôi đâu dám nhận vinh dự đó. Tôi chỉ là một 'kẻ ăn theo'. Người anh hùng thật sự là người chiến sĩ đã dám chết cho đất nước". Sáng Chủ nhật 29.10.2000, theo lời yêu cầu của ông, chúng tôi có đưa ông đi thắp một tuần hương lễ tỗ Hùng Vương ở Tập hợp Đồng Tâm. Ông nói rằng không có quá khứ thì không có hiện tại mà cũng không có tương lai. Phải ghi ơn công đức tiền nhân cũng như những người đã chết để bảo vệ quê hương xứ sở. Trong tiếng trống, tiếng chiêng trầm hùng, bi tráng gợi hồn dân tộc, chúng tôi thành kính dâng hương trước bàn thờ quốc tổ. Niệm hương xong tôi thấy mắt ông hoe đỏ. Ông nắm chặt tay tôi hỏi trong xúc động: "Có chỗ nào tưởng niệm hương linh chiến sĩ mình không?". Tôi nghĩ ông muốn nói đến các tử sĩ của miền Nam. Ông nói thêm: "Tôi chỉ đóng góp được một phần nhỏ trong việc giải oan rửa mặt; đóng góp to lớn nhất trong việc này là sự tuẫn tiết của 5 vị tướng Nguyẽn Khoa Nam, Phạm Văn Phú, Trần Văn Hai, Lê Nguyên Vĩ, Lê Văn Hưng và bao nhiêu tá, úy, hạ sĩ quan, binh sĩ của chúng ta. Những vị này đã khảng khái tự kết liễu đời mình để tạ lỗi với quốc dân khi sứ mạng bảo vệ quê hương đã không được thi hành trọn vẹn.

Có nhiều chính khách của miền Nam cũng nêu gương trung liệt. Ông cựu tổng trưởng Trần Chánh Thành uống thuốc độc chết. Cụ Trần Văn Hương đã nhất định từ chối lời mời của tòa đại sứ Pháp

'Cho tôi ở lại để chết với quê hương khốn khổ này'". Ông tướng họ Lê nói tiếp: "Trước, trong, sau cuộc chiến, đối phương và bọn chính khách đón gió, trở cờ đã ném bao nhiêu bùn nhơ lên mặt chúng ta. Nhưng nhờ những cái chết âm thầm mà lẫm liệt ấy, những tâm hồn trung chính trên thế giới phải đặt ra câu hỏi 'phải có một chính nghĩa như thế nào, một một niềm tin tưởng như thế nào mới có những sự hi sinh như thế?'”. Đấy mới chính là sự giải oan, rửa mặt thật sự cho miền Nam. Nhờ có bao nhiêu người dám chết vì nước, vì dân nên đồng bào ta di cư, tị nạn mới được mọi nơi mở rộng vòng tay thông cảm. Nhờ những sự quên mình vì nghĩa lớn nên anh em tù cải tạo chúng tôi như được tiếp thêm một nguồn sinh lực mới, dám ngẩng mặt nhìn lên và đỡ thấy mình thấp kém. Anh em chúng tôi thường tự hứa với nhau rằng sau này nếu may mắn tới được một bến bờ tự do, việc đầu tiên là phải thắp một tuần hương, cúi đầu trước anh linh của các vị đã dám chết cho mình được sống.

Tôi được tới Úc năm 1991, sang Mỹ năm 1992, đã đi tìm nhiều nơi để thắp một nén hương tưởng niệm mà chưa tìm thấy. Có thể tôi chưa được hướng dẫn đầy đủ chăng? Ngày trước 2 vị tướng Võ Tánh và Ngô Tùng Châu thành mất chết theo thành được thanh sử lưu danh, đời đời người sau hương khói. Bây giờ 5 vị tướng, bao nhiêu tá, úy, hạ sĩ quan, binh sĩ, bao nhiêu chính khách tự kết liễu đời mình vì chính nghĩa mà chúng ta không có một nơi nào để thắp một nén hương tưởng niệm hay sao? Sống ở quê hương mới chúng ta thường hay nói đến uyển ngữ "4 ngàn năm văn hiến". Văn hiến là cái gì rất rõ mà cũng rất mờ. Có một điều thật rõ về văn hiến, đó là những cái chết vì nước quên mình của các chính khách, của các tướng lãnh và các quân nhân VNCH.

Tại sao chúng ta không đem những gương trung liệt đó làm một đóng góp về lối sống của người VN cho quê hương mới. Tại sao chúng ta không tạo cơ hội để những thế hệ trẻ sinh ra và lớn lên ở hải ngoại tìm hiểu về tiền nhân để họ có thêm tin tưởng và tự hào về khí phách VN. Một đền thờ trung liệt, những bức tượng các vị anh hùng hay ít ra những bài vị, những cuốn sách, những hồ sơ về các vị đã dám chết cho quê hương đất nước, đó là những công việc mà chúng ta nên làm, phải làm trước khi quá muộn. Thưa Thiếu tướng Lê Minh Đảo, kỳ này Thiếu tướng sang Sydney, tôi chưa kịp diện trình, một phần như đã nói ở trên già cả, chậm chạp, phần khác nếu Thiếu tướng lại hỏi: "Có nơi nào tưởng niệm chiến sĩ của mình không?" thì tôi không biết trả lời sao.

http://www.vietnamreview.com/modules.php?name=News&file=article&sid=6220