TỔ QUỐC lâm nguy nguyện dấn thân
Phục hồi DANH DỰ trả toàn dân
Mọi người TRÁCH NHIỆM chung vai gánh
Dân Chủ, Tự Do quyết đoạt thành!
Đêm thâu thao thức ngẩn ngơ sầu
Mất nước xa nhà đã bấy lâu !
Viễn xứ bụi đường phai vạt áo
Tha phương sương gió bạc đầu râu
Nhớ nhà ngơ ngác chòm mây bạc
Thương nước sụt sùi suối lệ châu
Đông đến dặm trường sương tuyết phủ
Đường về cách trở, biết về đâu !?
Trời khéo tha chi lủ giặc hồng
Tham tàn đến độ bán non sông
Độc tài, tội ác xây thành núi
Độc đảng, xương khô trải ngập đồng
Vô đạo, vô luân, tâm chẳng thiện
Bất tài, thất học, chữ không thông
Rồi đây dân chúng bùng nổi dậy
Nợ máu phải đền chứ chẳng không !
Trông về quê cũ buốt tâm tư
Cố quận bao năm ngập bóng thù
Từ mẫu đêm ngày mong hiếu tử
Hiền thê năm tháng ngóng chinh phu
Anh hùng lận đận vòng lao lý
Nữ kiệt lao đao chốn ngục tù
Chạy giặc người đi buồn lữ thứ
Sầu nầy đeo mãi đến thiên thu !
Dõi mắt về Nam thoáng nghẹn ngào
Tết về khơi động một niềm đau
Tây phương lồng lộng trời sương tuyết
Ðông Á trùng trùng cuộc bể dâu
Nâng chén rượu nồng lòng quặn thắc
Hớp chung trà chát dạ nôn nao
Tha phương một bóng hoàng hôn lạnh
Chốn cũ xuân về cha.nh nhớ nhau !?
Thiên di ngàn dặm nhớ quê nhà
Ðất rộng trời cao vẫn thiết tha
Nhớ khoảng trời Nam mây bãng lãn
g
Thương dòng sông Cữu nước la đà
Ngậm ngùi đất mẹ sương mù toả
Xao xác quê người tuyết trắng pha
Thơ thẩn đường chiều lê bước mỏi
Âm thầm lặng lẽ bóng chiều sa !
Biết ai tâm sự mối tình nhà
Xứ lạ quê người thiếu mẹ cha
No ấm thanh bình thương chốn cũ
An cư lạc nghiệp nhớ quê xa
Nhìn đồng bào khổ, thù quân cộn
g
Thấy tổ quốc suy, hận lũ tà
Ai kẻ anh hùng người sĩ khí
Vùng lên chống cộng cứu dân ta!
Quê nhà xa cách mấy trùng khơi
Chiều xuống nhìn mây trắng cuối trời
Nhớ cánh đồng xanh, làn khói tỏa
Thương dòng sông biếc, lục bình trôi
Bao năm phiêu lảng buồn khôn xiết
Mấy nẻo phong trần hận chẳng vơi
Cầu nguyện cường quyền mau sụp đổ
Cho an lành đến với quê tôi !
Viễn xứ chiều thu ngấn lệ rơi
Than ôi, nhớ nước với thương nòi
Tham tiền giặc dữ đành buôn nước
Hám lợi phường gian cố hại người
Xuẩn độn thi công theo nịnh địch
Ddiên cuồng tặc tử mộng lên ngôi
Tha hương có nhớ vì ai đó ?
Đón gió trở cờ nhục mãi thôi !